Bất chợt một ngày ta nhận ra, nỗi buồn len lỏi trong tâm trạng, khiến ta nhìn mọi thứ đều chán nản, không vui. Rồi chợt nhận ra bạn bè tuy nhiều nhưng không có ai để chia sẻ, không có ai có thể tâm sự cũng như lắng nghe bạn. Tâm trạng không vui, không muốn làm bất cứ việc gì, không muốn nói chuyện với ai, không muốn nghe bất cứ âm thanh nào. Để không phải suy nghĩ về bất cứ thứ gì rồi bình tâm lại.
Đôi khi, bạn nói nhiều không phải là do bạn muốn thể hiện sự hiểu biết của mình, mà chỉ muốn mọi người lắng nghe và quan tâm, để ý tới bạn hơn thôi, Bạn thiếu sự quan tâm, nên chỉ cần một vòng tay ôm bạn lúc bạn gục ngã, chỉ cần một bờ vai để tựa vào lúc bạn kiệt sức, một nụ cười động viên lúc bạn lo lắng. Chỉ thế thôi
Bất chợt một ngày nào đó ta nhận ra rằng quá khứ không là gì cả, tương lai cũng chẳng là gì, hiện tại mới là thực tế nhất. Quá khứ ta không thay đổi được, tương lai phải bắt đầu xây dựng từ ngày hôm nay, vậy chỉ có hiên tại là phải suy nghĩ và hành động, nên hãy áp dụng câu nói:" chuyện ngày mai để ngày mai lo".
- clover_ngu
October 2017
Comentarios













































